Người như thế nào, thì chúng ta cứ ở vị trí như thế trong xã hội. Dù gặp khó khăn, chúng ta
hãy cứ kiên cường cố gắng để đạt được mục đích. Khi chúng ta buông tay, từ bỏ mục đích, mong muốn, và con
người thật sự của mình, thì cũng là lúc chúng ta đang tự đánh mất một phần giá
trị của bản thân!
Một người học khá giỏi, nhưng đã đỗ vớt vào một trường đại học. Trong khi người
đó được một trường cao đẳng có uy tín gọi nhập học, với một suất học bổng.
Người đó nghĩ nếu học ở trường cao đẳng sẽ giống như thằng chột làm vua xứ mù. Trong khi học ở trường đại học, người đó
sẽ là một phần kém cỏi nhất ở ngôi trường đó, vì thế đã quyết định học ở trường
cao đẳng. Thực tế khi học ở trường đó có rất nhiều khó khăn. Những ưu điểm của
người đó không được bồi dưỡng phát huy. Những nhược điểm thì được tạo điều kiện
để phát triển thành mức hư hỏng hơn. Với thế sống thấp nhất trong cộng đồng
xung quanh. Người đó dần trôi về dáy của những sinh viên ở trường cao đẳng.
Phải rất khó khăn, người đó mới có thể ra nổi trường. Với sự đổi mới của hệ
thống giáo dục, người đó buộc phải đi học đại học tại chức. Đến lúc này thì người ấy bắt
đầu hối hận. Môi trường đại học không còn phù hợp với người ấy nữa. Những mối quan
hệ gia đình, công việc, đã kéo người ấy rời xa giảng đường đại học Người ấy mắc
nhiều lỗi, và đang có nguy cơ không bao giờ có thể tốt nghiệp được đại học!
Hoặc có người đem lòng yêu một cô gái rất xinh. Nhưng vì cô ấy xinh đẹp, nên có
rất nhiều chàng trai theo đuổi. Vì cảm thấy có thể chiến thắng, người ấy quay
ra tán tỉnh một cô gái khác.
Nhưng chàng trai ấy không hề có một chút hạnh phúc nào. Cô gái ấy cũng không
trân trọng, yêu thương chàng trai. Chàng ấy không biết cô gái
xinh đẹp kia cũng đem lòng yêu chàng trai. Vậy mà chàng lại từ bỏ mục tiêu để
chạy theo một cô gái khác. Rồi cô gái vì tự ái mà đồng ý kết hôn với một người
bạn đang theo đuổi mình. Đến ngày cử hành hôn lễ, chàng trai mới giật mình tỉnh
ngộ. Việc chàng từ bỏ tình yêu của mình không những làm cho chàng
trai đau khổ, mà còn làm cho cô gái chàng yêu đau khổ hơn rất nhiều. Thế là
chàng trai ấy quyết định phá ngang đám cưới ấy, chàng đã chiến đấu không mệt
mỏi để cô gái ấy trở thành vợ của chàng, là mẹ của các con chàng Bây giờ họ
đang rất hạnh phúc bên
nhau!
Hoặc có một cô gái trẻ đầy tài năng. Nhưng vì không còn cơ hội học nghành mà
mình yêu thích, cô đã học một nghành tương tự như thế. Vì không có chỗ ở của
riêng mình, cô đã ở nhờ nhà của họ hàng. Thế là cuộc sống của cô cứ như là ngồi
trên những đám mây! Nó dần bị bóp méo, sai lệch đi. Rồi cô nhận ra cô không còn
là chính bản thân cô nữa. Cô bèn vứt bỏ tất cả sở học của mình, trở về mảnh đất
nơi cô đã sinh ra để tìm lại bản thân. Cô đã lãng phí rất
nhiều thời gian quý giá của tuổi trẻ, để chạy theo những thứ mình không thích,
không thật sự yêu thương, không thật sự mong muốn!
Có chàng trai công chức ở một bộ đàng hoàng. Trình độ học vấn cũng là thạc sỹ.
Từ quê ra Hà Nội học, chàng tán tỉnh và yêu được một em
người thành phố, là con gái duy nhất của gia đình. Đúng là mèo mù vớ được cá
rán. Lấy được cô bé đó, chàng trai không phải lo chuyện nơi ăn chỗ ở. Tài sản
của bố mẹ cô gái cả đời làm ra sẽ thuộc về chàng trai. Đám cưới nhanh chóng
được tổ chức, đây cũng là lúc chàng trai chính thức bước vào cuộc sống ở rể.
Cái cảnh ở rể ngày xưa các cụ vẫn ví như là cảnh: Chó chui gầm trạn. Là một
người đàn ông trong gia đình, muốn làm cái gì cũng
cần hỏi ý bố mẹ vợ. Người đàn ông trong xã hội từ xưa và nay, vốn không phải
sinh ra để luồn cúi người khác. Dù trong xã hội, họ là tôi đòi, nhưng khi bước
về nhà, họ vẫn là chủ của một gia đình. Nhưng vì chàng đem thân đến ở nhà của
người ta, bố mẹ người ta vẫn còn trẻ, khỏe nên chàng đâu có quyền hành gì? Thôi
đành đem thân trâu ngựa cố gắng phục vụ cả gia đình họ, cố gắng lấy lòng họ để
được yên thân. Cái tôi của người đàn ông trong chàng mất dần, giờ nó chỉ còn là
một hình ảnh nghệ thuật không có thật trong mắt chàng! Cái việc làm dâu từ
nghìn đời nay vẫn là một nỗi khổ của người phụ nữ. Còn cái sự ở rể là nỗi ô
nhục cả đời của một người đàn ông có lòng tự trọng. Người đàn ông phải
là người che trở, bảo vệ, chăm lo cho cả một gia đình. Người đàn ông đi ở rể
luôn cố gắng bám vào vợ, bám vào con để lấy chỗ dung thân. Thường thì một gia
đình như thế hiếm khi hạnh phúc. Người đàn ông đi ở
rể có nhu cầu ngoại tình rất cao để thỏa mãn cái tôi cá nhân. Chàng trai ấy
đang từ một con hổ dần biến thành một con mèo ngoan ngoãn, ve vảy đuôi chui vào
lòng vợ mong tìm sự che trở, bảo vệ! Năng lực và tính tình của chàng trai dần
mất đi. Chàng ấy đang sai lầm, và cảm thấy bất hạnh hơn mỗi ngày! Cho nên chúng
ta đừng bao giờ từ bỏ mục tiêu.
Vì đấy mới thật sự là con người của chính bạn! Khi bạn từ bỏ cái tôi của bản
thân mình, thì là lúc bạn đi vào con đường sai lầm và bất hạnh. Mới mục tiêu, lành làm gáo, vỡ làm
môi, lôi thôi làm thìa!
Tác giả: Phạm Thị
Hợi
Đọc thêm
các bài viết
<< Tâm và trí
<< Tuổi 33
No comments:
Post a Comment