2017-06-30

tâm sư

có thể anh đã từ bỏ em từ rất lâu rồi. Chỉ còn một mình em nhớ mong anh. Chỉ còn một mình em vẫn một lòng một dạ thủy chung đợi chờ ạnh. Khi gặp lại anh ở cổng trường em đã biết chắc chắn là trong suốt phần đời còn lại em sẽ yêu anh. Em đã tuyệt đối trân trọng tình cảm này. Vậy mà có ngờ đâu đó vẫn là duyên nghiệp. Em mất anh rồi. Mất hết thông tin về anh rồi. Có khi nào mình mãi mãi mất nhau. Em nguyện sẽ đi tìm anh đến cùng trời cuối đất. Tìm được anh rồi dù có chết em cũng sẽ không rời xa anh. Biết là mất anh cả cuộc đời em sẽ tìm kiếm khát khao. Vậy mà em đã bị lạc mất anh giữa biển đời sóng gió. Phải làm gì để hai ta gặp nhau. Phải làm gì để chúng ta nhận ra nhau. Phải làm gì để chúng ta được ở bên nhau mãi mãi. Sao em lại mất anh. Sao em không vứt bỏ tất cả để đi tìm em sớm hơn. Để bây giờ ai cũng cười chê em vì việc này. Sao anh tàn nhẫn và vô trách nhiệm với em đến mức ấy. Giờ em biết tìm anh ở đâu?
tác giả phạm thị hợi