2016-06-26

Doanh nhân nông dân

     Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn. Vì thế cũng dễ hiểu tôi có một tâm hồn nông dân. Dù bố tôi là bác sĩ, mẹ tôi là giáo viên, gia đình tôi không có ruộng trồng lúa như những hộ dân trong làng. Nhưng tôi luôn nuôi dưỡng những ước mơ của mình trên cánh đồng bát ngát phía sau nhà. Tôi thấy chúng thật đẹp. Tôi ước có ngày sở hữu một phần của chúng. Những cuộc chơi ở thời niên thiếu của tôi cũng diễn ra trên đồng ruộng. Có lẽ vì thế, cánh đồng lúa ở quê là một phần tâm hồn của tôi. Những con cua, con , con ốc, con ếch là một trong số những người bạn của tuổi thơ tôi. Tôi yêu những cái cây, những bông lúa, và cả những con côn trùng nhỏ như muôm muỗm, cào cào, chân chấu. Chúng là đồ chơi, và cũng là thú cưng của tôi khi còn thơ ấu!


      Từ khi còn là một cô bé, tôi đã ý thức đượcgia đình mình nghèo! Hoặc ít ra là nghèo trong suy nghĩ của một đứa bé như tôi. Bố mẹ dù rất yêu thương tôi, nhưng cũng không để cung ứng mọi thứ vật chất và tinh thần như tôi mong muốn. Mẹ tôi đã gieo vào lòng tôi suy nghĩ là: Muốn giàu có, muốn gì được thứ đấy thì phải biết kiếm tiền. Còn sống phụ thuộc vào bố mẹ, thì bố mẹ chỉ làm cho tôi được như thế thôi. Và tôi đã suy nghĩ nghiêm túc về cách kiếm tiền từ khi là một đứa bé như thế. Mẹ tôi thì hướng tôi đến con đường doanh nhân. Vì mẹ tin vào câu tục ngữ từ ngàn xưa: Phi thương thì bất phú – Tứ nữ thì bất bấn! Còn tôi, tôi nghĩ đó chưa thật sự là một con đường tốt. Vì người đi buôn phải bỏ ra rất nhiều vốn, mà lợi nhuận không đáng là bao. Việc bảo quản hàng hóa và tiền bạc cũng có rất nhiều rủi ro. Tôi nhớ có lần mẹ tôi mua cua, mẹ bỏ đi một con cua cái đang đến độ sinh sản. Trong phần mai của nó có rất nhiều của con. Tôi rất thích thú với việc này, và quyết định nuôi những con cua đó. Tiếc rằng tôi đã thả chúng vào một chiếc hố tôi vôi cũ của gia đình. Vì thế với nồng độ vôi cao, những con cua nhỏ của tôi đã chết. Nhưng tôi đã nghĩ đến việc nuôi trồng các loại thủy sản từ ngày đó. Bởi vì chỉ cần từ một con cua mẹ ban đầu, nó có thể đẻ ra hàng mấy chục con cua con. Từ một con cá ban đầu, nó có thể đẻ ra hàng ngàn con cá con mỗi lứa. Bởi vì một buồng trứng cá mà tôi ăn, thường có rất nhiều trứng. Nhưng ước mơ thời thơ bé của tôi bị dở dang vì mẹ tôi không đồng ý con đường trở thành nông dân của tôi. Mẹ tôi luôn hướng tôi vào con đường học tập. Và việc học hành đã thật sự cuốn hút tôi. Nhưng trong những ước mơ của tôi, tôi vẫn luôn mơ về một trang trại rộng lớn với đủ các loài cây ăn quả, hoa, các loài vật và các loài thủy sản như cua, cá, ốc. Ngay cả trong thời sinh viên của mình, tôi vẫn âm thầm nuôi dưỡng ý tưởng nuôi cá làm giàu. Rồi tôi cũng đi làm với đúng chuyên nghành được đào tạo. Khi công ty gặp khó khăn, tôi quyết định khởi nghiệp. Và tôi đã mạnh dạn khởi nghiệp từ giấc mơ trở thành nông dân, từ khi còn ở tuổi thơ ấu của tôi. Ban đầu việc này với tôi rất khó khăn. Bởi vì trở thành nông dân với tôi từ trước đến nay chỉ là một ý tưởng. Bố mẹ tôi bây giờ đã già, họ để tôi tự do quyết định mọi việc của cuộc đời mình. Tôi đã mua một trang trại lớn và chính thức trở thành một nông dân. Công việc làm nông vất vả, nhưng tôi hạnh phúc mỗi ngày như một đứa trẻ. Bởi vì những giấc mơ từ thời thơ ấu của tôi đã biến thành hiện thực Mùa Hè đầy nắng này, bố mẹ đã dọn đến trang trại ở với tôi. Bởi vì bố mẹ cũng yêu màu xanh của cây trái giống tôi. Dù thu nhập từ cả trang trại của tôi tính trung bình chỉ bằng lương của một viên chức nghèo. Nhưng tôi cũng có đủ mọi loại rau sạch, hoa quả tươi, và các loại thịt, cua, cá cho cả gia đình sử dụng thoải mái. Cuộc cuộc sống ung dung, tự do, tự tại của một người nông dân như thế luôn là mơ ước của tôi. Khi mọi thứ trong trang trại của tôi bắt đầu đi vào quy củ, tôi bắt đầu chào bán các sản phẩm của tôi trên internet. Và tôi đã nhận được những đơn đặt hàng cung cấp thường xuyên nông sản cho chuỗi siêu thị bán lẻ lớn nhất trong cả nước. Số tiền thu được, tôi tiếp tục mở rộng đất đai, nhập máy móc và công nghệ mới để nâng cao hiệu quả sản xuất kinh doanh. Trang trại nhỏ của tôi đã tạo ra thu nhập ổn định cho hơn 30 lao động thường xuyên. Có lẽ tôi đã trở thành một doanh nhân như mẹ tôi từng mơ ước. Chỉ có điều tôi đang là một doanh nhân nông dân!

                                                                 Tác giả: Phạm Thị Hợi
Đọc thêm các bài viết

<< Công chúa ốc

<< Bài học từ thất bại

<< Cây dâu tây

<< Cây nho


<< Con dâu nhà quê

No comments:

Post a Comment