Tôi sinh ra và lớn lên trong một môi trường sống không tốt. Từ khi còn rất nhỏ, mẹ mong muốn sau này tôi sẽ lấy được một
người giàu có, và sẽ có một cuộc sống sung sướng. Vì thế, sự giáo dục, định hướng của mẹ
luôn theo hướng này. Dù không cho điều đó là đúng. Nhưng tôi đã luôn mơ về một
người đàn ông giàu có, người sẽ làm thay đổi cả cuộc sống của tôi, biến cuộc
sống của tôi trở thành một cuộc sống của một bà hoàng lấy tôi làm vợ.
Rồi tôi đã nhận ra tất cả những suy nghĩ đó thật sai lầm khi tôi được 15 tuổi.
Vì nếu tôi có một vi trí thấp kém trong xã hội. Việc yêu và kết hôn với một người đàn ông như thế là rất khó khăn. Vì giữa hai người sẽ
có rất nhiều khoảng cách về lối sống và tầng lớp xã hội. Cho dù chúng tôi yêu
nhau. Nhưng gia đình hai bên sẽ kiên quyết phản đối việc
ấy. Và tôi sẽ trở thành một kẻ bất hạnh. Vì thế, từ năm 15 tuổi, tôi đã lỗ lực không
mệt mỏi để thay đổi cuộc sống của bản thân. Tôi đã đọc sách rất nhiều. Tôi đã
rất chú ý để phát triển bản thân ngày càng tốt đẹp hơn. Tôi đã học tập không
mệt mỏi để nâng cao phẩm giá của bản thân. Và tôi đã suy nghĩ rất nhiều để tìm
ra con đường làm
giàu cho bản thân tôi. Vì chỉ khi tiền do chính bàn tay tôi làm ra, tôi mới
thật sự có được trọn vẹn niềm hạnh phúc khi sử dụng chúng. Ngay cả tiền của mẹ
đẻ của mình, tôi cũng phải bất hạnh khi sử dụng chúng. Vậy làm sao tôi có thể
hạnh phúc, sung sướng với những đồng tiền do người đàn ông của mình
đem lại? Hơn nữa, tình cảm của con người vốn không phải là một thứ cố định.
Ngay cả đến tình thân ruột thịt nhiều khi cũng chẳng còn gì. Tình cảm vợ chồng
lại càng là một thứ ít ổn định hơn. Nhiều khi sự ly dị luôn ngủ chung với hai
vợ chồng hàng đêm. Và khi một người sống quá phụ thuộc vào một người. Thì tất
nhiên người đó sẽ bị mất dần đi sự tôn trọng của những người khác. Mà bản
chất của tình yêu là sự trân trọng. Khi đã mất đi lòng
tôn trọng với vợ mình rồi, thì tình yêu liệu sẽ tồn tại thêm bao lâu? Sự ly hôn
trong các gia đình thời hiện đại đang trở lên ngày càng phổ biến. Vì thế, chẳng
có gì là đảm bảo cho một hạnh phúc bền vững với một người phụ nữ phụ thuộc vào
chồng của mình cả.
Và suốt 17 năm qua tôi đã phấn đấu không ngừng nghỉ cho sự thành công của mình. May mắn cho tôi là tôi đã
thành công. Sau 17 năm cố gắng tôi đã trở thành một con người mạnh mẽ, giàu bản
lĩnh. Tôi đã có một sự nghiệp vững vàng. Tôi đã tạo ra rất nhiều tiền bạc. Và tôi đã tự lo cho bản thân mình một cuộc
sống sung sướng, đầy đủ và hạnh phúc. Mẹ có thể sẽ rất tự hào về tôi, có thể
không. Nhưng con đường đi của tôi là hoàn toàn đúng đắn. Sự giàu có và hạnh
phúc của tôi thật sự rất bền vững. Và tôi có quyền tự
hào về chính bản thân mình!
Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết
No comments:
Post a Comment