Tình cờ tìm
được cái tài khoản Facebook của một anh bạn cũ hồi sinh viên đại học. Qua Facebook tôi thấy cuộc
sống của bạn tôi đang rất
viên mãn và hạnh phúc. Cũng thấy mừng cho
bạn. Và lòng tôi chợt thấy khao khát có gia đình như bạn ấy. Một cuộc sống lứa đôi hạnh phúc mới thật sự là đích đến của tất cả mọi
người trên thế giới.
Nhớ
lại thời sinh viên, biết bao kỷ niệm lại ùa về trong ký ức. Một gương mặt
quá đỗi thân quen trong suốt 5 năm đại học, giờ cả tâm hồn và trí tuệ của người
ấy đã hướng về một người khác. Dù tôi chưa một lần đồng ý làm bạn gái của anh ấy. Nhưng tôi với anh đã
trở thành một đôi bạn thân từ bao giờ, tôi cũng không biết nữa. Giờ anh đang
hoàn toàn thỏa mãn với hạnh phúc mình đang có. Tôi cũng thấy mừng cho
anh. Nhưng sao trong lòng tôi có một chút gì đó gợn buồn. Tại sao tôi vẫn cô đơn? Tại sao một mình tôi
vẫn đang lầm lũi bước đi trong cuộc sống. Thành công gần như vẫn đang là một giấc mơ xa vời. Còn hạnh phúc lứa đôi gần như
vẫn đang là một sự hoang tưởng?
Nhìn
quanh tôi có biết bao nhiêu là bạn bè. Nhưng thực ra, chỉ cần
nhờ mọi người một tý xíu việc. Là tôi nhận được ngay cái lắc đầu lạnh lùng. Vậy
mới biết rõ, ai thực chất là bạn, ai vốn dĩ không phải là bạn. Dẫu biết rằng
trên thế giới này chỉ có một mình tôi. Và mọi việc
trên cả thế giới, tôi chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình. Nhưng sao tôi vẫn
cảm thấy buồn, và cô đơn quá. Cuộc sống thật vui vẻ và hạnh phúc khi chúng ta
có những người bạn thân ở bên. Có lẽ tôi đã không có bạn, vì tôi không thật tâm
trân trọng và biết cách nuôi dưỡng, giữ gìn tình bạn! Tôi luôn sống trên cái thế của
người khác. Và khi tôi trở về là chính tôi. Thì tôi trở lên trống rỗng, non kém
và ngốc xít!
Sự khôn ngoan ở tuổi 32 của tôi không phải là tôi đã đạt
được tất cả những gì mình thích. Mà là tôi đã nhận ra rất nhiều điểm sai của
bản thân mình. Và từ hôm nay, từ bây giờ, tôi sẽ thay đổi. Tôi cần thay đổi
thật sâu sắc, để thành công và hạnh
phúc sẽ luôn ở bên tôi. Vẫn
biết hạnh phúc là cả một cuộc hành trình. Nhưng tôi biết, để có một hạnh phúc
thật sự trên mỗi bước đường đi. Tôi cần đi đúng hướng. Và luôn có những hành
động, suy nghĩ đúng đắn trên mỗi bước đường của mình. Và tôi bỗng ao ước có một người
đàn ông sẽ luôn bên tôi, che
trở và bảo vệ cho tôi trên đường đời đầy gian khó này!
Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết
No comments:
Post a Comment