Những năm
tháng là sinh viên ở trường đại học, tôi nổi tiếng là một
người nhiều tài năng và ham học hỏi. Vì gia đình tôi rất nghèo, bố tôi đã qua đời từ khi tôi còn là
một bào thai 7 tháng tuổi nằm trong bụng mẹ. Mẹ tôi thì là một giáo viên đã về hưu. Tuy mẹ có buôn bán nhỏ ở
chợ để tăng thêm thu nhập, nhưng để nuôi tôi học đại học. Mẹ tôi đã phải rất vất vả. Vì vậy,
vào năm thứ 2 của đại học. Tôi đã đi làm kế toán cho công ty xây dựng gần chỗ tôi học. Công ty tôi làm
thêm chuyên về làm đường giao thông. Vì thế tôi đã quen Tom, anh chàng tư vấn
giám sát rất đẹp trai, hào hoa và phong nhã. Anh ấy tính tình thẳng thắn và là
một người rất giỏi. Chúng tôi đã trở thành bạn khá thân.
Tôi rất quan tâm và ngưỡng mộ công việc của Tom. Anh thì cũng rất coi trọng
tôi, đôi khi anh tâm sự những khó khăn trong việc tìm giải
pháp tháo gỡ khó khăn, trong công việc tư vấn giám sát cầu đường của mình. Có
một lần ah kể về việc anh đang phải hoàn toàn trách nhiệm, về sự ngập úng
nghiêm trọng, tại một hầm chui qua đường cao tốc trọng điểm của quốc gia. Nhiều
khả năng anh sẽ bị mất việc làm vì vụ việc này. Thứ làm anh đau đầu nhất là, anh đã làm tất cả mọi thứ theo đúng
những gì anh đã học. Nhưng hầm chui đường bộ xuyên qua đường cao tốc đó bị ngập
úng nghiêm trọng, gần như hết cả 8 tháng trong một năm, sau 2 năm đi vào vận
hành khai thác. Một lần tình cơ đi qua đoạn đường đó. Tôi cố ý quan sát thật kỹ
khu vực đó. Và tôi phát hiện ra rằng. Khu vực quanh hầm chui trước kia là vùng
đất nông nghiệp thấp trũng. Dân ở khu đó thường trồng lúa gạo. Giờ khu công
nghiệp ở đó ngày càng mở rộng. Đời sống của dân lên cao. Gần như tất cả các hộ gia
đình ở quanh đó đều vận
chuyển đất ở những nơi khác nâng cao nền đất nông nghiệp của mình để làm vườn cây ăn quả, và làm cửa hàng dịch vụ. Vì
thế, chỗ đất có hầm chui đi qua nghiễm nhiên trở thành vùng đất thấp trũng nhất
khu vực. Vì thế nước mưa dồn đọng ở đó gần như suốt 8 tháng trong năm.
Tìm
được nguyên nhân, tôi vội gọi điện cho Tom nói sự cố tại hầm chui không liên
quan đến phần thiết kế và thi công hầm chui của anh. Mà đó là do nhân dân khu
vực quanh hầm chui đã nâng cao nền đất nhà mình lên ít nhất là 80 cm. Anh rất
vui, nhưng công việc tư vấn giám sát của anh còn là phải tìm ra biện pháp tháo
gỡ khó khăn. Vì thế sự cố hầm
chui vẫn làm anh đau đầu. Suy nghĩ kỹ rồi tôi cũng giúp anh đưa ra giải pháp là
sử dụng công nghệ bơm nước tự chảy trong hầm chui. Tuy việc này đắt, nhưng đó
là cách duy nhất để cứu hầm chui. Hơn nữa, đấy là giải pháp duy nhất có thể
thực hiện. Vì khu vực hầm chui không có nhiều dân sinh sống, xa nguồn
điện. Bên giao thông lại càng không thể cử người trực bơm nước mỗi khi có mưa xuống ở nơi đó. Tuy không tin tưởng
vào đề xuất của tôi nhiều nắm. Nhưng anh cũng trình lên cấp trên những gì tôi
nói với anh. Và dự án cải tạo hầm chui đã được phê
duyệt. Anh không những không bị mất việc mà còn được thăng chức. Tình bạn của chúng tôi vì thế mà càng trở lên
tốt đẹp. Nhưng sau đó anh phải chuyển đến chỗ làm mới ở rất xa nơi tôi sống. Vì
thế chúng tôi đã mất dần liên lạc với
anh.
Giờ tôi đã tốt nghiệp đại học nhiều năm. Và đang là một giám đốc kinh doanh thành công. Không biết giờ anh
như thế nào? Tôi thấy nhớ anh!
Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết
No comments:
Post a Comment