Mình đã biết là cái gì của nhau. Mà sao
chúng ta còn xa cách. Hận mọi người phản đối chia đôi. Hận những người thứ ba
xen vào. Để giờ này em đêm nhớ ngày mong. Thấy giận bản thân đã không đủ trưởng
thành. Vẫn ham chơi mà chưa chịu lớn khôn. Yêu thương thật nhiều mà không giữ
nổi người yêu. Để anh đi mất trong buồn tủi cô đơn. Em đã quên anh đi để có thể
tiếp tục sống. Khi sống được rồi em lại nhớ đến anh. Không lẽ chuyện tình giữa
em và anh đã chấm hết?
Không lẽ từ giờ đến lúc chết em sẽ vẫn không gặp được
anh? Không lẽ em sẽ sống mãi trong sự cô đơn? Có phép màu nào cho em gặp được
anh không? Nếu giữa chúng ta có một duyên phận. Thì lý do gì mình lại không ở
bên nhau? Đã biết anh là người em thật sự yêu thương. Vậy tại sao anh còn từ
bỏ? Từ thủa ban đầu em đã thấy có một cái gì nho nhỏ trong lòng anh. Rõ ràng là
tình yêu trong lòng anh có cái gì đấy chưa thỏa đáng. Rõ ràng có cái gì đấy rất
coi thường em trong lòng anh. Rõ ràng là đã hơn một lần anh có ý định rời bỏ em.
Rõ ràng là tình yêu của chúng ta chưa thật sự chín. Có thể là rồi khi lấy vợ
anh sẽ mãi mãi quên em. Còn em thì như một ngôi nhà đã có chủ. Chiếc chìa khóa
duy nhất để mở cửa chính là anh. Xem ra tình yêu của em luôn chất chứa muộn
phiền. Ước gì cuộc sống của em lại căng tràn nhựa sống, tràn đầy tình yêu. Đã
lâu lắm rồi mình không gặp lại nhau. Nhưng em biết mình là gì của nhau. Mỗi lần
gặp lại là yêu thương nhiều hơn gấp bội. Ngoài kia ánh nắng mùa Hè đã lên. Một
cảm giác khát khao sự nóng bỏng của mùa Hè lại trào dâng. Ước gì trong mùa Hè này
mình lại gặp nhau. Để chúng ta cùng nhau viết tiếp câu chuyện về tình yêu bốn
mùa còn dang dở. Để khúc ca về một tình yêu ngọt ngào mà nóng bỏng vẫn còn đầy
ắp trong tim! Em sẽ vẫn sống với hồi ức giữa hai người. Em sẽ âm thầm chờ đợi
và tìm kiếm anh đến hết cuộc đời. Duyên trời đã sắp đặt cho chúng ta gặp nhau. Giờ
thì chúng ta mới chính là người tạo ra duyên phận cho cuộc đời của chính mình!
Tác giả: Phạm
Thị Hợi
Đọc thêm các bài viết
<< Chân gốc
<< Năng lực quý
<< Con điên
<< Thay đổi
No comments:
Post a Comment