2017-02-01

Chuyện tình của Mị và A Phủ

    Mùa Xuân đã đến, ba ngày Tết đã qua. Giờ là thời điểm để các lễ hội đầu năm mở ra, và những chuyến du Xuân bắt đầu. Mùa Xuân đúng là mùa của tình yêu. Vì thế từ sáng đến giờ lòng Mị lại thấy nhớ đến A Phủ tha thiết. Đã lâu lắm rồi cô không nghĩ đến anh, bởi vì cô và anh đã chia tay nhau. Trong không khí mùa Xuân rộn rã này, bao giận hờn chợt tan biến hết Phải rồi, Mị phải đi tìm A Phủ thôi!

    Nàng vội vàng chui ra khỏi chăn, mở vội laptop. Và nàng hồi hộp khi tìm kiếm tên của A Phủ trên Google. Vì lâu lắm rồi Mị không có liên lạc gì với A Phủ. Số điện thoại nàng đã xóa hết từ lâu. Mà cái đầu đãng trí của nàng cũng làm sao nhớ được số điện thoại của A Phủ? Tìm thông tin từ cư quan của A Phủ cũng không thấy. Phải rồi, có thể A Phủ đã từ bỏ cơ quan nhà nước này từ lâu để lui về thay bố mẹ lãnh đạo tập đoàn của gia đình. Càng nghĩ Mị càng hối tiếc vì đã không lắm bắt cơ hội được ở bên A Phủ. Với cô, A Phủ luôn hoàn hảo từng milimet. Cô luôn có cảm giác thoải mái, tự tin là chính bản thân mình khi ở bên anh. Từ con người anh luôn toát ra một sự gần gũi đến khó tin. Dù cô đã luôn nghĩ đó chỉ là lòng kính trọng, sự yêu quý, ngưỡng mộ mà thôi. Nhưng anh thì  khác, anh nghĩ đó là tình yêu mà Mị đã dành cho A Phủ. Và anh chỉ yêu cầu vợ anh có phẩm chất như thế mà thôi. Đã có một chút lệch pha trong tình cảm, một chút tự ti về sự chênh lệch địa vị xã hội, một chút ngờ vực và hiểu lầm xảy ra. Vì thế Mị Đã rời xa A Phủ! Dù luôn dành cho A Phủ một sự trân trọng gần như tuyệt đối, nhưng Mị đã không dám liên lạc với anh. Còn anh thì cũng chỉ chờ đợi sự liên lạc của Mị mà thôi. Sau vài lần hỏng và mất điện thoại, Mị đã mất liên lạc hoàn toàn với A Phủ. Giờ thì Mị thấy nhớ A Phủ quá. Mùa Xuân đúng là mùa của tình yêu. Những tình cảm với A Phủ đã nhen nhóm và bùng phát trong cơ thể của Mị. Cô thấy tiếc vì đã không đủ chín chắn và khôn ngoan để đón nhận tình cảm của anh. Cô đã làm anh bị tổn thương. Và có thể cô đã làm cả bố mẹ anh bị tổn thương nữa. Việc này rất khó để anh có thể tha thứ cho cô. Có thể là anh đã đồng ý với bố mẹ để kết hôn với một cô gái giàu có khác. Giờ thì Mị biết có thể cô đã mất anh mãi mãi. Càng nghĩ, Mị lại thấy dòng sông ngăn cách giữa cô và A Phủ ngày nào lại hồi sinh. Không tìm được thông tin gì về A Phủ trên interet, Mị không thể liên lạc với A Phủ. Thế là cô đành chẹp lưỡi, thôi để tình trôi đi. Cô tưởng tượng A Phủ như một con thuyền có mui màu hồng thật đẹp và lãng mạn trên dòng sông trong một bức tranh. Và cô giật mình nhận ra tất cả đều chỉ là ảo ảnh. Chuyện tình giữa Mị và A Phủ đã kết thúc từ lâu. Cơ hội để cô ở bên A Phủ đã mãi mãi không còn. Cuộc đời của mỗi người được tạo thành bằng chữ duyên. Khi duyên đến cô đã không đủ bản lĩnh để lắm giữ, bây giờ duyên đã đi xa, cô không bao giờ có cơ hội được ở bên anh nữa. Cô cảm thấy mình cần phải biết trân trọng hiện tại, trân trọng tất cả những gì đang có, vì có thể cô sẽ bị mất nó mãi mãi, có thể cô sẽ phải tiếc nuối vì đã thờ ơ, lạnh nhạt, và buông tay với nó. Quá khứ dù đẹp thì đã là thứ trôi qua thật rồi. Cô đã mất A Phủ mãi mãi. Không biết bây giờ A Phủ sống như thế nào. Có bao giờ A Phủ nhớ về Mị không? Trên đường đời nếu tình cờ hai người gặp lại nhau, có khi nào Mị và A Phủ không nhận ra nhau? Dù sao thì A Phủ vẫn là một hình ảnh đẹp nhất trong trái tim Mị. Giờ Mị cảm thấy yêu A Phủ tha thiết. Mị rất nhớ A Phủ. Mị thầm gọi tên A Phủ và nói: A Phủ ơi, em yêu anh! Mị muốn xin lỗi A Phủ vì đã từ chối anh, nhưng có vẻ như đã quá muộn rồi. Mị đã mất A Phủ mãi mãi. Bây giờ A Phủ chỉ còn là một ảo ảnh trong cuộc sống của Mị. Một ảo ảnh rất đẹp về thời sinh viên!

                                          Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  

 

No comments:

Post a Comment