2017-02-02

Chuyện tình thầy trò

     Ngày đó lớp Mị đón một giáo viên mới Mị rất bất ngờ vì người thầy giáo rất trẻ này, thầy ấy chỉ hơn Mị có năm tuổi. Vì Mị đang theo học ở lớp đại học tại chức, nên việc giáo viên ngang tuổi học trò cũng là chuyện rất bình thường. Ấn tượng đầu tiên của Mị với thầy A Phủ là thầy rất giản dị, với ánh mắt chân thành, và nụ cười rất trìu mến. Ngoài ra trông thầy còn đẹp trai với cơ bắp rắn chắc nữa. Với học vị tiến sỹ, lại là người gốc Hà Nội nhưng phong cách và cách nói chuyện của thầy rất giản dị và gần gũi. Không hiểu sao từ lúc ấy hình ảnh và ánh mắt của A Phủ cứ ám ảnh trong tâm trí Mị. Có vẻ như Mị và A Phủ đã quen nhau từ lâu. Bởi vì Mị cảm thấy rất thân thiết và gần gũi với A Phủ.

    Nhưng vốn là một hotgirl trong trường, Mị không có nhiều thời gian để nghĩ đến A Phủ. Xung quanh Mị lúc nào cũng có một đám chàng trai hào hoa, phong nhã đang cố gắng tỏa sáng hết mình để chiếm lấy trái tim Mị. Có vẻ như Mị đã cảm thấy chán ngấy những điều ấy. Sự xuất hiện của A Phủ như làn gió mới trong trẻo, mát lành thổi qua trái tim của Mị, và nó đã làm trái tim Mị lay động. Có một sức sống kỳ lạ đang làm hồi sinh trái tim của Mị. Mị có cảm giác như mình trẻ lại, hồn nhiên và yêu đời như cô bé mười lăm tuổi ngày nào. Trong mắt Mị, A Phủ thật hoàn hảo. Ở bên A Phủ Mị cảm thấy hạnh phúc và bình yên, thứ cảm giác mà Mị luôn âm thầm khao khát và tìm kiếm bấy lâu. A Phủ không quá mạnh để Mị bị phụ thuộc, anh ấy cũng không quá yếu để Mị không thể dựa nhờ. Anh ấy đã trở thành hoàng tử trong trái tim của Mị từ bao giờ mà cô không biết. Cô tìm hiểu thông tin về A Phủ và rất bất ngờ được biết anh ấy chưa có vợ, và chưa cả có người yêu. Ở trường đại học chính quy, anh ấy cũng là hotboy của trường. Ngoài trình độ chuyên môn, và sự tử tế với mọi người, thầy ấy còn là người thừa kế duy nhất của một tập đoàn kinh tế lớn trong cả nước. Vì thế có khá nhiều giảng viên trẻ và các cô sinh viên để mắt đến thầy Mị thấy rất thú vị với các thông tin về thầy, nhưng chợt nhận ra có một cái gì tự ti trong trái tim Mị. Nhưng mà mặc kệ, Mị chỉ yêu quý, tôn trọng thầy, và giờ Mị đang là một cô học trò nhỏ của thầy. Hình ảnh thầy cứ vơ vẩn trong tâm trí Mị, đến mức Mị quên cả giờ đi ăn. Lúc cô bạn cùng phòng ký túc nhắc cô mới sực nhớ ra và vội đi ăn. Vừa ngồi yên vị trong quán cô thấy A Phủ đang ngồi thu lu một mình ở trong quán. Có vẻ anh đang cố gắng kiên nhẫn đợi chủ quán đến hỏi xem anh muốn ăn món gì theo thói quen khi ăn ở các nhà hàng cao cấp. Nhưng đây là quán ăn sinh viên, mọi người vào quán, chọn món, rồi tìm chỗ ngồi. Thầy mới ở nơi xa đến nên không biết Mị rất ngạc nhiên và vui mừng khi thấy A Phủ. Thấy A Phủ đang rất bối dối trong quán ăn, Mị tiến lại mời A Phủ ra ngồi cùng bàn rồi gọi món ăn cho A Phủ. Chả gì A Phủ cũng đang là thầy giáo của Mị, vì thế cô đã trả luôn tiền cho A Phủ bữa cơm đó. A Phủ tỏ ra khá ngạc nhiên với cách cư xử của Mị. Họ cùng ăn và trò chuyện vui vẻ Mị cảm giác rất gần gũi với thầy A Phủ. Từ trái tim và nồng ngực của A Phủ toát ra một ma lực rất cuốn hút với Mị. Nhưng cái cảm giác ấy lại rất nhẹ nhàng từ sâu thẳm trong vô thức thấm vào tim óc của Mị. Có lẽ Mị đã yêu A Phủ nhưng cô không chấp nhận điều đó. Vào hôm sau A Phủ và Mị cũng tình cờ gặp nhau trong quán ăn. Lần này lúc Mị vào quán thì A Phủ đã ăn cùng mấy giáo viên cùng trường sắp xong. Lúc thanh toán tiền Mị đã khá bất ngờ vì A Phủ đã thanh toán tiền cho Mị. Hôm sau A Phủ chủ động mời Mị đi ăn cơm, có lẽ họ đã chính thức hẹn hò. A Phủ lắng nghe một cách chăm chú và tôn trọng mọi suy nghĩ và kỷ niệm của Mị. Còn Mị thì rất trân trọng mọi thứ về A Phủ. Họ cứ ở bên nhau tự nhiên như trời và biển, như mây và núi một cách hết sức tự nhiên. Đã có rất nhiều nụ cười và cả sự giận hờn vì ghen, nhưng họ vẫn dành cho nhau sự trân trọng nhất. Rồi môn học kết thúc, thầy A Phủ trở về trường đại học. Mị đã rất nhớ A Phủ, nhưng giữa họ vẫn chỉ là bạn, là tình thầy trò. Mị không có đủ tự tin để bước về phía A Phủ. Cô sợ mình sẽ bị tổn thương. Dù có vẻ như A Phủ vẫn dành sự quan tâm đặc biệt với Mị. Nhưng thiếu gì cô sinh viên xinh đẹp, tài năng và hấp dẫn đang ở xung quanh A Phủ. Thiếu gì cô giảng viên xinh đẹp, giàu có và học thức gần gũi với A Phủ. Rồi cuộc sống sinh viên với rất nhiều bài vở đã cuốn cô đi. Một ngày tình cờ cô lại gặp A Phủ ở quán ăn ngày nào. Khỏi phải nói Mị vui mừng đến mức nào. Cô nói như reo lên: Thầy A Phủ! Chắc thầy đến đây để dạy cho lớp tại chức khóa sau ạ? Lâu quá mới gặp thầy!  ... A Phủ nhìn Mị với nụ cười trìu mến nhưng đầy ý nhị. Còn Mị cứ cười nói không thôi. Trái tim cô lại như con chim vành khuyên nhảy khỏi nồng, cứ líu lo nói cười. Cô bỗng nhận ra từ ngày A Phủ trở về trường cô đã không vui vẻ như thế. A Phủ quay ra chào tạm biệt ba người bạn cùng bàn để chuyển ra ngồi cùng ăn với Mị. Rồi Mị và A Phủ cùng nhau đi uống nước. Họ cùng nhau nói chuyện say mê. Lúc này A Phủ trở thành thầy giáo cũ của Mị, vì thế cô thấy rất thoải mái và tự tin. Giữa họ không còn khoảng cách thầy trò nữa. A Phủ cũng thoải mái bày tỏ cảm xúc với mị như một người đàn ông trưởng thành. Tối đó, thầy A Phủ còn vào phòng nói chuyện với Mị tới tận gần khuya. Họ rất vui vẻ bên nhau, trong khi A Phủ cứ nhìn Mị cười đầy ẩn ý. Buổi học hôm sau Mị rất bất ngờ khi thấy thầy A Phủ xuất hiện trước lớp. Mãi sau mới biết thầy Dũng bận, nên thầy A Phủ sẽ giảng dạy cho lớp ở bộ môn tiếp theo. Giờ thì Mị hiểu vì sao A Phủ cứ nhìn Mị cười khi biết Mị thoải mái, tự nhiên với A Phủ tối qua vì A Phủ không còn là thầy giáo của Mị nữa. Buổi học diễn ra trong không khí rất vui vẻ vì họ đều đã biết nhau. Trong phòng học hôm ấy có hai trái tim hồng lớn đang đập rạo rực cùng nhau. Họ lại hạnh phúc bên nhau trên lớp và sau giờ nghỉ. Rồi ngày kết thúc môn học không ai muốn nhưng cũng đến. Hôm ấy học xong, thầy A Phủ hẹn Mị đúng 7 giờ đến phòng có việc. Ban đầu Mị rất e ngại, vì gần đây A Phủ nhiều khi bày tỏ cảm xúc thái quá với Mị. Nhưng vì rất tôn trọng A Phủ, và cũng muốn có thêm cơ hội gần gũi với A Phủ nên cô đã đồng ý. Hôm đó khi bước vào phòng A Phủ cô rất ngạc nhiên vì có thêm một nhóm bạn của thầy ở đấy. Thấy Mị đến, một cô bạn của thầy bảo mị xếp đồ giúp A Phủ vào vali Mị rất bất ngờ, vì tính ra phải ba ngày nữa mới kết thúc môn học của A Phủ. Như hiểu được thắc mắc của Mị, A Phủ quay ra vòng tay đầy thân ái với Mị, rồi anh ôn tồn nói: Anh phải về Hà Nội có việc gấp. Rồi anh đưa tay chỉ đây là em gái, em họ, chị họ ... làm Mị hoa cả mắt. A Phủ về Hà Nội có nghĩa là Mị lại phải xa A Phủ. Lòng Mị chào lên những xúc động cuộn trào, cô giằn dỗi vì A Phủ đã không nói gì với Mị về việc này. Cô không chịu xếp đồ cho anh như muốn giữ anh ở lại. Nước mắt cô ứa ra, cô khóc nức nở làm A Phủ phải xin lỗi mọi người. Chẳng còn giữ nổi sự lịch sự với mọi người, cô ôm lấy A Phủ mà khóc. A Phủ cũng ôm ghì chặt cô vào lòng. Bàn tay anh lần nắm chặt lấy tay cô. Rồi giọng anh thì thầm êm ái bên tai cô: Muốn ở bên anh, hay là đi về Hà Nội cùng anh? Đôi mắt vẫn còn đẫm lệ của Mị nhìn anh đầy ngạc nhiên: Về Hà Nội, em có thể đến đó cùng anh. Lúc này A Phủ khẽ vuốt gọn tóc cho Mị, rồi anh cúi xuống hôn nhẹ lên má cô, lên môi cô và thốt lên bốn từ rất ngọt ngào: Làm vợ anh nhé! Cô cảm giác như có pháo hoa nổ bên tai, hạnh phúc dạt dào trong trái tim, niềm vui vỡ òa trong nước mắt. Cô ôm ghì lấy A Phủ rồi nói trong nghẹn ngào nước mắt: Vâng em đồng ý! Cô đã yêu A Phủ trong âm thầm không hi vọng. Có lẽ vì thế mà tình yêu ấy nặng sâu hơn bất kỳ loại tình cảm nào. Lúc này mọi người xung quanh cũng vỡ òa reo mừng. Họ vỗ tay tán thưởng, có người thì bật sâm banh để chúc mừng, có người thì đưa cho anh một bó hoa hồng đỏ to để A Phủ tặng cho Mị. Còn A Phủ thì quỳ thụp xuống dưới chân Mị để đeo nhẫn cưới vào tay Mị, rồi tặng hoa cho Mị. Mọi người đều rất vui vẻ, phấn khích. Họ đã quay được những thước phim tuyệt đẹp về khoảng khắc cầu hôn của hai người. Một đám cưới đẹp lung linh đầy sắc màu đã diễn ra sau đó. Mị và A Phủ không thể rời xa nhau được nữa. Họ hạnh phúc bên nhau suốt đời. Tình yêu thật đẹp vì nó đã cho Mị và A Phủ hạnh phúc đến tột cùng! Mị yêu A Phủ, cô luôn âm thầm cảm ơn số phận đã cho Mị gặp A Phủ, cảm ơn A Phủ vì đã lấy Mị làm vợ. Đó thật sự là một người đàn ông tuyệt vời nhất thế giới!

                                          Tác giả: Phạm Thị Hợi

Đọc thêm các bài viết  

 

No comments:

Post a Comment