Giờ em đang
cố nhớ một hình bóng xưa. Bóng hình ngày xưa em đã cố quên đi. Vì hồi ức đã làm
em vui vẻ. Em trở về chính mình và bỗng thấy rất nhớ anh yêu. Ngày ấy em còn
ngây thơ và ngốc nghếch quá nhiều. Em đã làm cho anh không biết bao phiền lòng.
Em đã tưởng anh là người rộng lượng bao la. Mãi sau em mới biết, vì yêu em, anh
đã nén biết bao hờn ghen vào trong lòng. Đôi khi vì hiểu lầm anh đã rất buồn vì
em.
Nhưng anh vẫn chấp nhận và đến với em. Dù em rất giận vì anh đã nghĩ em là
người như vậy. Nhưng rồi em cũng đã nhìn thấy ở anh có một nhân cách tuyệt vời.
Em yêu anh vì anh có bàn tay ấm áp. Một vòm ngực rắn chắc với đầy ắp những yêu
thương. Em yêu anh vì anh cho em cảm giác rất gần gũi thân thương. Em đã từng
nghĩ cảm xúc anh dành cho em rất chân thành. Vậy mà không hiểu vì sao anh đã đi
xa. Bỏ em lại với biết bao nhiêu điều cay đắng. Cuộc sống này đôi khi đẩy chúng
ta khác xa với chính mình. Và em ước được ở bên anh, để em luôn là chính em. Nhớ
anh quá người dấu yêu ở trong lòng em. Em ước lại được ở bên anh, cùng lắm tay
anh đi trên đường đời. Em ước có thể làm cho anh hạnh phúc. Em cũng muốn giúp
đỡ anh thật nhiều. Em đã có rất nhiều sai lầm rồi mất anh, tình yêu của em. Lại
một mùa valentine sắp đến rồi. Em rất nhớ anh. Nhớ một mùa valentine đã rất xa.
Để có được thỏi socola của anh em đã phải tranh đấu, phải cố gắng, và còn ghen
đến chảy cả nước mắt nữa. Em đúng là một cô gái chưa trưởng thành, nhõng nhẽo,
thiếu chín chắn, sống phụ thuộc, vì thế đã không cầm giữ nổi tình cảm của anh. Anh
giống như con thuyền nhỏ luôn sẵn sàng trở em đi xa. Còn em không dám mạo hiểm,
em chưa đủ tự tin, em không đủ bản lĩnh để bước lên được con thuyền đó. Em sợ
mình sẽ chết trước khi lên thuyền. Để rồi tâm hồn em đã chết khi anh rời xa.
Mùa Xuân vừa đến thổi vào hồn em một sức sống mới. Em cảm thấy rõ có một cái gì
đó tê liệt trong tâm hồn và trên cơ thể đang hồi sinh mạnh mẽ. Em lại nhớ anh
tha thiết, nhớ anh như nhớ chính mình. Yêu anh như yêu chính trái tim của mình.
Trong trái tim mình em cũng cảm nhận như là anh đang mong nhớ em. Có khi nào
tình yêu của chúng ta có thần giao cách cảm? Có khi nào tình cảm của em gửi
theo gió mây và đã đến được trái tim anh? Có khi nào mình còn có cơ duyên trở
lại bên nhau? Lòng em chợt ước ngày Valentine này em sẽ lại được bên anh. Được
lắm tay cùng anh đi hết cuộc đời. Tình yêu của em! Mặt trời của em! Em biết
ngày Valentine này em sẽ rất nhớ anh ...
Tác giả: Phạm
Thị Hợi
Đọc thêm các bài viết
<< Mứt Tết
No comments:
Post a Comment