Mùa Xuân này sao bỗng dưng em lại thấy nhớ
anh nhiều đến thế? Có khi nào mãi cho đến tận bây giờ em mới cân bằng được với
anh? Có khi nào mãi cho đến tận bây giờ em mới vượt qua được nỗi đau khi anh
rời xa. Người ta nói tình yêu thì không có tội. Mà chỉ có con người có tội với
tình yêu. Anh đã đến với em mà không cho em cơ hội được từ chối. Anh đã ra đi
mà cũng không cho em một cơ hội nào để níu giữ anh. Có rất nhiều thứ anh đã
quyết định thay em và không cho em biết. Anh không chia sẻ với em quá nhiều khiến
chúng ta không thể hiểu nhau.
Cuộc sống thì vẫn phải tiếp tục. Dù chúng
ta đã thực sự rời xa nhau. Em đã xác định yêu anh đơn phương, yêu anh âm thầm
không hi vọng. Vậy mà khi nhìn thấy anh dung hòa người con gái khác, em đã
không thể chịu đựng nổi. Ừ thì mình chia tay. Tình yêu ấy đã đến và đi như một
cơn gió. Em đã tưởng rằng mình đã cập đến bến bờ của hạnh phúc, nào ngờ em mới
bắt đầu một cơn going bão mới. Đúng là yêu nhau củ ấu cũng tròn. Anh đã làm ra
biết bao điều trái với đạo lý thông thường với em, vậy mà em đã vẫn rất yêu anh.
Giờ thì thân thể già nua, tuổi tác héo mòn, thời gian xa nhau đã rất lâu, cho
nên em chẳng còn hi vọng gì nữa. Thôi thì nhớ anh thật nhiều rồi sẽ quên anh
mãi mãi. Vĩnh biệt một tình yêu mà em đã nghĩ nó sẽ kéo dài đến trọn đời. Vĩnh
biệt người con trai mà em từng yêu nhất đời. Nhớ anh thật nhiều rồi sẽ quên anh
mãi mãi. Quên đi thật sự để em bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời thật sự
không có anh. Thời gian vừa rồi em co tròn trong vỏ ốc của sự cô đơn, mệt mỏi,
chán trường. Tình yêu đã rút cạn trí tuệ và làm héo mòn tâm hồn của em. Em như
một hạt giống nhỏ ngủ đông trong một đống băng tuyết của sự lạnh lùng, cô đơn. Giờ
thì đang là mùa Xuân, trong em bừng lên một sức sống mới. Em muốn được bước ra
thế giới ngoài kia, mở rộng trái tim mình đón luồng gió mới. Em muốn được sống,
được cháy sáng hết mình với cuộc đời. Tạm biệt anh, một bóng hình của ngày xưa.
Có cơ hội nào cho em đến với thế giới hạnh phúc ở ngoài kia!
Tác giả:
Phạm Thị Hợi
Đọc thêm các bài viết
<< Mứt Tết
<< Cơ hội
<< Chừng mực
<< Bản chất
No comments:
Post a Comment