2014-09-21

Văn hóa kiện tụng của người Việt Nam

                  Người Việt Nam ta nói riêng và người phương đông nói chung từ ngàn xưa đến nay vốn có lối ứng xử trọng tình, trọng nghĩa với nhau. Nói như Khổng Tử - ông tổ của Nho Gia thì kiện cáo là thói của bọn " con buôn". Trong xã hội mà Nho Giáo được coi là chính thống thì các tầng lớp được tôn trọng là: Sĩ, nông, công, thương. Các thương nhân là tầng lớp mạt hạng nhất trong xã hội. Họ đa phần không có học vấn, quan chức, điền trang hay nghề nghiệp gì cụ thể. Phần lớn họ chỉ dựa vào việc uốn ba tấc lưỡi và thấy cái gì có lợi thì làm. 
                 Nói như thế để biết rằng, từ ngàn năm nay, việc kiện cáo vốn được coi là một việc lớn. Đôi khi cả người đi kiện và người bị kiện đều bị mất mặt. Dân gian ta vẫn có câu: Một đời kiện là chín đời thù.

Văn hóa kiện tụng của người Mỹ

                     Trong nhiều thập niên gần đây, Mỹ luôn là quốc gia có nền kinh tế hàng đầu trên thế giới. Đời sống của người dân Mỹ được nâng cao. Lối sống của người Mỹ thì rất phóng khoáng. Mọi người dân Mỹ đều có ý thức pháp luật rất cao. Kết luận của tòa án là quyết định cuối cùng. Mọi tranh chấp trong đất nước, khi đã có quyết định cuối cùng của tòa án tối cao thì họ đều cứ theo thế mà làm. Nghề luật sư ở đây rất có giá. Họ không quan niệm việc kiện đó là đúng hay sai, có trái với luân thường đạo lý không? Có làm họ mất mặt với mọi người hay không? Họ kiệm với mục đích là chiến thắng và đòi tiền bồi thường. Người Mỹ vốn sống rất thực dụng. Họ không sống theo kiểu cách điệu đà, tô màu sự thật hay lá mặt, lá trái theo kiểu phương đông. Thế nên trong cuộc sống cứ thấy có sơ hở nào của người khác có thể kiện để đòi tiền bồi thường, là họ vác đơn và thuê luật sư đi kiện!

Khi mẹ đi lấy chồng

                    Ba đã qua đời từ khi con còn rất nhỏ. Mẹ đã ở vậy tần tào nuôi mấy chị em con suốt bao nhiêu năm. Con đã luôn cố gắng chăm ngoan, học giỏi và làm mọi thứ để mẹ vui lòng. Con sợ một ngày mẹ buồn quá, vì cuộc đời mẹ quá bất hạnh, mẹ sẽ chết!
                    Mẹ mồi côi cha khi mười ba tuổi và góa chồng khi hai chín tuổi đầu. Một nách bốn đứa con thơ dại, đồng lương giáo viên èo uột không đủ sống. Mẹ chạy ngược chạy xuôi, bấu víu người này, cầu xin sự thương hại của người khác. Đôi khi không thể tham gia những nhóm hội cùng bạn bè cũ, vì kinh phí đóng góp quá cao. Con biết mẹ đã buồn và tủi thân lắm.
                     Nhưng con biết làm gì? Khi con chỉ là một đứa bé? Con đã rất cố gắng làm theo mọi điều mẹ muốn. Con muốn thay cha, cho mẹ có một chỗ dựa tinh thần, một nơi để nhờ cậy và một điểm tựa hi vọng trong tương lai.

2014-09-20

Ơn nghĩa sinh thành

                  Xã hội thì có rất nhiều loại người khác nhau. Có kiểu người được ta kính trọng, ngợi ca. Nhưng cũng có kiểu người làm ta khinh ghét. Có những phẩm chất đạo đức của ai đấy làm ta vô cùng yêu mến. Nhưng cũng có những tính cách của ai đấy làm ta không thể dung hòa. Bằng cách này hay cách khác, đôi khi những kiểu ta ghét, ta coi thường họ lại là sếp của ta, là bạn học với ta, là thầy cô giáo của ta. Tệ hơn nữa họ có thể là bố hay mẹ của ta.
                 Ta sẽ vẫn ghét và coi khinh họ? Nếu bạn rơi vào tình huống người lẽ ra bạn sẽ không tôn trọng lại chính là bố mẹ của mình thì đúng là bi kịch rồi! Một mặt, theo nghĩa vụ và bản năng của một người con.

Sức mạnh của sự cùng khốn

                    Chờ đợi cơ hội tốt để hành sự mà gặt hái thành công là điều tốt, nên làm. Nhưng chờ đợi đã đến lúc cùng cực rồi thì phải cố gắng mạnh mẽ, thận trọng mà hành sự thôi. Vì khi ta đã chờ đợi đến cùng cực. Mà vẫn phải chờ đợi tiếp thì sẽ sinh mệt mỏi, chán nản, bất mãn thậm chí còn muốn bỏ cuộc. Vì thế ta cứ cứng cáp mà tiến lên thôi. Tuy nhiên cũng cần hết sức cẩn thận.
                   Thực tế thì khi con người mềm mỏng, nhu thuận đến cùng cực thì cũng rất dễ trở nên thẳng thắn, mạnh mẽ mà đối chọi với sự đời. Con giun xéo mãi cũng qoằn, tức nước thì vỡ bờ là như thế.
                  Khi cuộc sống bị dồn đến cùng cực, con người sẽ bị dồn vào bản năng sinh tồn và bản năng tự vệ. Vì thế tự nhiên người đó sẽ trở lên mạnh mẽ  hơn thôi. Cái khó làm ló cái khôn ở ở chỗ đó.

Xu hướng chung của người giàu, kẻ nghèo

                      Các cụ xưa có câu ca: Phú quý sinh lễ nghĩa là có ý ca ngợi những người có nhiều tiền bạc, được vinh hiển trong xã hội. Nhưng không vì thế mà ăn chơi, sa đà, trách táng. Họ lại bồi đắp thêm cho mình những giá trị đạo đức và văn hóa đó là: lễ nghĩa. Những người như thế, họ còn có cơ hội tiến xa hơn rất nhiều, vì họ vẫn đang vươn lên trong cuộc sống. 
                      Trong cuộc sống không thiếu những con cái các gia đình giàu có rồi sinh ra chơi bời, nghiện hút, gái hú. Họ quá nhiều tiền tiêu, nhưng không đủ trí tuệ và nhân cách để sử dụng chúng một cách hữu ích cho bản thân. Trái lại tiền bạc lại làm hại họ. Đúng là tấm huân chương nào cũng có hai mặt phải và trái của nó. Hoàn cảnh sống nào cũng có mặt tốt và mặt xấu của nó.

2014-09-19

Con đường để thành công

                    Hồi còn đi học, mình rất nhớ thầy mình thường bảo tụi mình là: Để thành đạt được cần ba chìm, bẩy nổi, chín cái lênh đênh, cộng thêm dăm ba cái phập phềnh nữa. Mình nhớ hồi ấy cả lớp mình đã cười nghiêng ngả về sự hài hước của người thầy giáo dậy môn triết học và kiêm luôn chức bí thư đảng ủy suốt nhiều nhiệm kỳ của ngôi trường tôi đã theo học này.
                    Bây giờ khi đã nhọc nhằn lấy được cái bằng đại học, sau khi bôn ba suốt mấy năm dòng trong cuộc đời. Tôi mới thấy thấm thía lời thầy nói. Sự thành công không phải mọc từ cái cây. Hay từ trên trời rơi xuống. Sự thành công là bản hợp xướng của rất nhiều thứ cơ bản: Nhân cách, tài năng, cơ hội, và cả sự may mắn nữa. Không phải ai có đủ tất cả các phẩm chất để thành công đều thành công. Mà nó còn phụ thuộc vào hướng đi, cách làm, người giúp đỡ ...

Hạnh phúc là đấu tranh?

                 Các nhà nho xưa kia khi bất đắc chi với thời thế thường chọn cách lui về quê ở ẩn. Tiêu biểu cho chào lưu này là Nguyễn Trãi - đại thi hào dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới. Nguyễn Khuyến - Cụ tam nguyên Yên Đổ, ... Họ đều từng là những công thần bậc nhất của triều đại phong kiến thời của họ. Nhưng đều đã từ bỏ quan trường, về quê tiêu dao, bầu bạn với gió trăng. Từ những cây cỏ và con vật được cho là dung tục tầm thường đã bước vào thơ ca của Nguyễn Trãi và Nguyễn Khuyến một cách dung dị, hiền hòa và thân thương đến khó tả:
Khác với Nguyễn Khuyến, thơ của Nguyễn Trãi dung dị, hiền hòa và có phần tinh tế hơn: Vi dụ như những câu thơ: 

Điểm dừng thích hợp cho sự thành công

                 Ở trên đời, những người nhu thuận và mềm mỏng luôn có đất sống. Giống như câu chuyện giữa răng và lưỡi vậy. Răng thì luôn cứng, thẳng, mạnh mẽ và chỉ đứng yên một chỗ cỗ định. Lưỡi thì luôn mềm mỏng, cơ động có thể thè dài ra, có thể ngắn lại, có thể luồn lách trong các kẽ răng để lấy đi các thức ăn thừa. Vì thế, đến khi con người già cỗi, răng thường là bộ phận bị rụng trước tiên. Lưỡi thì tồn tại cùng với sự sống của con người. 
                Nếu có hai hạt cây cùng nảy mầm bên dưới một tảng đá. Hạt cây cứ mạnh mẽ, thẳng thắn vươn lên mà không biết tự lượng sức mình. Chắc chắn sẽ không bao giờ đạt được mục đích là: được nhìn thấy ánh nắng mặt trời.

Sợi dây chuyền

                     Khi còn nhỏ nó rất thích những sợi dây chuyền. Mỗi lần có dịp mua gì của mấy cô hàng xén quanh chợ là nó lại thấy thích mê về những sợi dây chuyền bán ở đấy. Những cái mắt nhôm thật khéo kết nối với nhau thành một vòng tròn trông thật tinh xảo, nó nhìn mãi mà không thấy chán. Những cái mặt dây chuyền thì mới thật tuyệt đẹp làm sao. Những viên đá lóng lánh đủ mọi sắc màu. Nó xin đeo thử và có cảm giác như mình là nàng công chúa trong cổ tích. Nó tưởng tượng, đó là những sợi dây chuyền bằng vàng và bạc thật. Những viên đá trên mặt dây chuyền là hồng ngọc, kim cương hay ngọc bích thật. Nó luôn ước mơ có một cái như thế, nhưng mà chúng khá đắt. Mẹ nó sẽ không bao giờ cho nó tiền để mua chúng. Vì nhà nó rất nghèo. 
                    Nó học hành càng ngày càng chăm chỉ hơn, nó mong sau này nó thật giàu có. Và sẽ mua thật nhiều dây chuyền để đeo!

2014-09-18

Thành công và hạnh phúc

                   Trong cuộc sống dù chúng ta có tài giỏi và cẩn thận đến đâu cũng không thể tránh được lúc sa cơ lỡ vận. Anh hùng cũng có lúc xa cơ đó mà. Lúc ấy ta có thể mất hết tất cả, thậm trí có khi còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Cuộc đời đâu học được chữ ngờ. Khi đó, những người xung quanh ta sẽ thể hiện lòng dạ thật với ta. Bạn đừng qúa bất ngờ thậm chí sốc đến đột quỵ để không còn có cơ hội đứng lên. Vì đôi khi chính người bên cạnh ta, nhận được nhiều sự ưu ái và thương yêu của ta nhiều nhất lại chẳng có chút tình cảm nào với ta. Khi ta gục ngã, họ lập tức hất bỏ, có khi họ còn đá bồi ta thêm một cú chí mạng nữa. Vì họ đã chịu đựng ta trong suốt thời gian trước đó nhưng chưa từng thể hiện ra. Có rất nhiều người bạn, ta đã tưởng lầm họ là thân thiết nhưng giờ họ bỗng trở lên vô cùng xa lạ với ta. Những người ghét ta chẳng phải vất vả đeo mặt nạ hay làm diễn viên bất đắc dĩ trước mặt ta nữa. Họ thẳng thắn thể hiện bộ mặt thật của mình trước ta. 

Tính cẩn thận là một đức tính vô cùng quan trọng

                Trong những đức tính của con người nói chung. Đức tính cẩn thận là một trong những phẩm chất đạo đức quan trọng nhất, đặc biệt là đối với người phụ nữ. Thánh nhân xưa chẳng từng khuyên: " người con gái tính nết không cẩn thận chớ lên lấy làm vợ". Quả thực đức tính cẩn thận ở mỗi người là rất quan trọng. Sống bên một người luôn cẩn thận chu đáo, ta sẽ luôn yên tâm và hạnh phúc.
                Một người cẩn thận sẽ không nay quên cái này, mai quên cái khác. Không nay đánh đổ cái này, mai đánh đổ cái khác. Ăn mặc không hớ hênh, luộm thuộm, lôi thôi. 
                Ngày nhỏ mẹ thường khuyên bảo tôi bằng câu " cẩn tắc vô áy láy". Là có ý răn bảo tôi dù làm công việc gì cũng lên hết sức cẩn thận và cố gắng làm hết khả năng. Xong rồi khi không phải lo nghĩ hay áy láy gì cả nữa. Vì ta chỉ làm được như thế thôi.

Giá trị cao quý của hoa sen

                   Trong kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam, từ nhỏ tôi đã rất thích bài ca dao sau:
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn!

                 Bài ca dao chỉ có bốn câu thơ lục bát. Hình ảnh hoa sen thì quá quen thuộc và gần gũi với mỗi người dân Việt Nam. Sen còn là biểu tượng của Bác Hồ, vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu của dân tộc. Thế nhưng có thể nói, qua bài ca dao này ta mới thấy hết vẻ đẹp thanh khiết và cao quý của bông hoa sen.

Tâm lý khách hàng khi đi mua quần áo ở Thạch Đà, Mê Linh, Hà Nội

                    Gần nhà mình có một cửa hàng thời trang trẻ và phụ kiện mới mở. Chủ là một cô bé kém mình cả chục tuổi mới học hết lớp mười hai. Nhưng cửa hàng nhà đó rất đông khách. Mình đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó. Trước đây chị mình cũng có ý tưởng kinh doanh thời trang ở con đường này. Mình đã nghĩ điều ấy thật không tưởng. Chợ làng mình khá to, là nơi trao đổi mua bán lớn của mấy xã xung quanh. Thế là mình phải nhìn lại nhận thức và tư duy của mình.
                      Và mình phát hiện ra, kinh tế quê mình giờ khá phát triển. Các bạn trẻ giờ bắt đầu thích mua hàng shop thay vì hàng chợ. Thứ nữa là con đường mình đang sống là cửa ngõ của trường phổ thông. Học sinh thường xuyên qua lại rất đông.

Chiến thắng nghịch cảnh


                   Những người sinh ra và lớn lên trong điều kiện và hoàn cảnh sống không tốt chớ vội buồn. Quy luật ở đời luôn rất cân bằng. Hoàn cảnh sống khó khăn đôi khi lại là động lực mạnh mẽ giúp bạn vươn lên trong cuộc sống. Cái khó thì hay ló khôn. Đừng bao giờ để mất hi vọng của mình. Ánh sáng luôn hiện ra ở cuối đường hầm
Hãy quan sát những người thành công trong xã hội xem. Trong số rất nhiều những người thành công họ từng có một tuổi thơ khốn khó. Một gia đình có hoàn cảnh sống éo le. Một thân thể bị dị tật. Một tổn thương và đổ vỡ sâu sắc trong quá khứ ... Và họ đều có một điểm chung là khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Họ đã đi đúng đường để thành công.

Cách giáo dục trẻ có hoàn cảnh đặc biệt

                 Sinh ra ai cũng muốn được lớn lên trong tình yêu bao la của mẹ cha. Được sống trong cảnh giàu có đầy đủ. Thế nhưng không phải ai cũng được như thế. Có rất nhiều cô bé, cậu bé phải sống trong sự thiếu thốn cả về vật chất và tinh thần như mồ côi, bố mẹ ly hôn, gia cảnh quá nghèo khó. Với những đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biệt này thường có những tâm lý cũng khá đặc biệt. Chúng có thể mạnh mẽ và trưởng thành hơn những trẻ khác cùng trang lứa. Nhưng lại có nhiều mặt phát triển tâm sinh lý chậm hơn các bạn cùng lứa. 
                 Cuộc sống chịu nhiều vất vả, tổn thương đôi khi làm trẻ trở nên chai lỳ và nảy sinh tâm lý thù ghét cuộc sống. Thù ghét những người có điều kiện sống tốt hơn mình.

Mợ tôi

                 Những tháng ngày tuổi thơ cơ cực, tủi hờn và nguy hiểm nhất của tôi là khi mẹ tôi gửi tôi ở nhà bà ngoại hơn một năm. Tiếng là để bà ngoại nuôi đỡ một đứa con cho mẹ tôi đỡ vất vả. Thực tế ở đó tôi đã vô cùng vất vả và làm lụng như một Ô Sin giúp việc không công trong sự ghẻ lạnh và ác độc của mợ và hai em họ. 
                  Ngoài việc bị đối xử lạnh lẽo, vô tình, và độc ác không bằng con chó, con mèo. Tôi phải làm nụng tất cả các công việc của một gia đình nông dân nửa trí thức. Khi đó tôi mới lên tám tuổi, và đang học lớp ba cả trường tiểu học. Nhưng hàng ngày tôi phải đảm đương việc nấu một nồi cám to cho lợn ăn cả ngày. Tôi nhớ là phải đun lửa to, rất nóng bức. Khi đổ cám vào nồi không khéo còn bị bỏng.

2014-09-17

Mẹ tôi

                   Khi còn nhỏ gia đình tôi rất nghèo. Ba tôi đã qua đời từ khi tôi chưa kịp nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Nhà lại có tới bốn chị em sàn sàn bằng tuổi nhau. Gánh nặng kinh tế đè nặng lên đôi vai gầy nhỏ của mẹ. Đồng lương giáo viên của mẹ khi ấy rất ít. Nhiều đồng nghiệp của mẹ đã bỏ nghề giáo viên đi làm những công việc khác để có nhiều thu nhập hơn. Còn mẹ tôi vẫn kiên quyết giữ lấy nghề. Một phần có lẽ vì mẹ rất yêu nghề dạy học. Hơn nữa, luận về bằng cấp thì mẹ tôi khi đó đã tốt nghiệp bằng đỏ của trường sư phạm 10+3 Phú Thọ. Lại có rất nhiều thành tích trong giảng dạy, từng đạt nhiều danh hiệu gíáo viên dạy giỏi cấp huyện, cấp tỉnh. Hiệu trưởng của trường khi ấy cũng chỉ học hết lớp 7, rồi học tiếp 3 năm ở trường sư phạm. Đó là niềm động viên và tự hào lớn đối với mẹ. Lý do nữa mẹ vẫn sống với nghề giáo nữa là vì mẹ lo chúng tôi sẽ bị chết đói.

Điểm dừng tạo lên thành công

                    Mình không phải là tín đồ của phật giáo. Nhưng mình rất thích câu: Biển khổ vô biên, biết quay đầu là bến bờ trong kinh Phật. Cái câu này nó vừa thể hiện lòng bao dung, và vị tha của nhà Phật. Con người dù đã phạm phải những lỗi lớn đến đâu, chỉ cần biết quay đầu làm lại thì tất sẽ có cơ hội là người tốt. Chỉ cần biết quay đầu khi đang đứng trước bên bờ vực thẳm thì vẫn không bị nguy hiểm đến tính mạng. Tuy cũng bị một phen choáng váng thất thần.
                   Quá trình phục thiện của mỗi người cũng trải qua muôn vàn gian khó, trước không ít những con mắt kỳ thị của những người xung quanh. Nhưng nếu không biết quay đầu làm lại, người đó không thể thành công.

Chàng Hoảng Tử Trong Giấc Mơ

Tiểu thuyết: Tình Yêu Định Mệnh


  Nó về nhà và đã suy nghĩ rất nhiều về một chàng trai người kinh, đang sống quá lạc lõng nơi các bạn người dân tộc khác ở miền núi đá Hà Giang. Nó cầm bút và nắn nót từng nét chữ để viết thư cho người bạn rất đặc biệtnày.  Rồi trống ngực nó đập thình thình khi thả thư vào thùng thư ở bưu điện. Nó đang rất hồi hộp. Nó cẩn thận hỏi nhân viên bưu điện về thời gian tối đa nó có thể nhận được thư trả lời của người bạn kia. Những ngày sau đó, nó đến lớp với tâm trạng khá vui. Nó hay nhìn về chỗ trả thư của các bạn học sinh với một nụ cười bí hiểm. Có bạn thấy nó như thế mấy lần liền gặng hỏi. Nhưng mà nó chỉ mỉm cười bí hiểm.

2014-09-16

Hà Giang chốn thiên đường nơi hạ giới

                        Hà Giang mảnh đất địa đầu thiêng liêng của tổ quốc. Thiên nhiên nơi đây vô cùng hùng vĩ và thơ mộng. Những ngọn núi đá cao sừng sững, nhấp nhô, trùng điệp. Xem kẽ những đám mây trắng lờ lững với đủ mọi hình thù kỳ quặc. Khiến nơi đây như chốn bồng lai tiên cảnh. Những bản làng nhỏ xinh mờ ẩn trong sương sớm hay mây mù khiến khung cảnh càng trở nên huyền ảo. Con người sinh sống nơi đây gồn nhiều dân tộc: Kinh, Tày, Nùng, Dao, Mông ... Họ cùng sống bên nhau hết đời này sang đời khác.
                        Đi khắp Hà Giang chỉ thấy đá là nhiều. Khiến tôi nhớ đến câu cổ ngữ phương tây: Nơi nào có đá, nơi ấy có may mắn. Vậy những mỏm núi đá quanh năm mây phủ kia, liệu có đem đến may mắn cho người dân Hà Giang?

Định Mệnh Tình Yêu

Nơi anh sống chẳng phải thiên đường,
Chỉ có những con người sống kiên cường cùng núi đá.
Xung quanh anh có nhiều hoa và lá
Nhưng mà anh chẳng có đá kim cương để cầu hôn em!

Im lặng quý hơn vàng

              Có ai không thích mình thăng quan tiến chức? Việc đấu đá, tranh giành trên quan trường là cuộc chiến không bao giờ ngơi nghỉ từ muôn đời nay. Trong cuộc chiến ấy, phần thắng đa phần nghiêng về những người khôn ngoan, biết mình, biết người, biết thời, biết thế. Người đó không dám công khai xông vào sự tranh giành vì biết nó nguy hiểm và chưa đủ sức. Họ cứ yên tĩnh tự giữ tâm chí mình. Tuy có ý chờ cơ hội để tranh quyền đoạt vị. Nhưng nhìn họ như thể đang ung dung sống như thế đến trọn đời. Họ vẫn cư xử đúng với những gì tốt đẹp mình vẫn sống thường ngày như thế. 
               Làm được như vậy, họ sẽ tránh được sự đè nén, đá xoáy vào những chỗ hiểm nhằm kìm giữ và hạ bệ uy tín người đó trước mọi người.

2014-09-15

Sự vất vả của người mẹ

                Trên đời không có thứ tình cảm nào thiêng liêng và vĩ đại hơn tình yêu của người mẹ dành cho những đứa con. Này nhé, ngoài công khó nhọc mang thai chín tháng mười ngày. Người mẹ chịu đựng bao nhiêu sự vất vả và bất tiện vì khi nào cũng phải đeo cái bọc thiên thần nặng tới 12kg ở bụng. Mẹ có thể bị xuống máu ở chân gây tê phù. Bị dạn da ở vùng bụng gây ảnh hưởng đến thẩm mỹ. Bị táo bón thường xuyên và có thể gây ra bệnh trĩ, vì quá lo lắng cho tương lai của đứa con sắp chào đời.  Bao nhiêu sức lực của thời son trẻ người mẹ đã truyền hết đứa con trong bụng qua dây rốn. Để rồi người mẹ trở nên xanh sao và vàng vọt hẳn đi. Ngoài ra, người mẹ còn chịu đựng rất nhiều những rối loạn nội tiết, tâm sinh lý ... rất nguy hiểm đến tính mạng và ảnh hưởng xấu tới hình ảnh bản thân, sức khỏe, và hạnh phúc gia đình. Dân gian có câu: Có chửa cửa mả là như thế.

Học như thế nào để thành công trong xã hội

                 Tại sao người đọc nhiều sách, có nhiều kiến thức bằng cấp đôi khi lại không thành công và giàu có trong xã hội. Trong khi những người học vấn tầm thường, kiến thức chẳng có gì là uyên bác họ lại là những ông chủ giàu có. Thậm trí họ còn thuê những người thông minh sáng láng, học vấn đầy mình làm thuê cho họ nữa. 

Thành công và hạnh phúc do chính bạn tạo ra


               Trong cuộc sống, công việc, tình yêu ta không thể tránh được việc phải chờ đợi đến một thời điểm nào đó, để đạt được thành tựu mình mong muốn. Cũng là tránh những hiểm họa, rắc rối ở phía trước cho ta nếu ta cứ nóng vội hành động. Mặt khác, sự chờ đợi vào một điều diễn ra trong tương lai là một điều khá mơ hồ. Kết quả đó có thể đến, cũng có thể không. Không ai có thể lường trước được hết tương lai. Vì nó phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố thuộc tự nhiên và xã hội.

Quy luật về sự tất yếu để thành công

                   Gieo suy nghĩ gặp hành vi. Gieo hành vi gặp thói quen. Gieo thói quen gặp tính cách. Gieo tính cách gặp số phận. Một người muốn thay đổi số phận của mình. Thay vì đi cầu cúng khắp nơi hay ngồi đó mà than vãn. Hãy học tập những kiến thức mới, những tư duy tiến bộ. Hình thành những tư duy mới mẻ và tốt đẹp trong từng suy nghĩ. Điều ấy sẽ dẫn đến những hành động cụ thể tốt đẹp. khi ta thực hiện một hành động nào đó nhiều lần. Một điều tất yếu là ở trong trung khu thần kinh não bộ sẽ hình thành những nếp suy nghĩ quen thuộc và tạo lên một thói quen sống. Những thói quen lâu ngày sẽ trở thành những tập quán sinh hoạt riêng biệt. Và những tập quán riêng biệt, phản ánh thói quen riêng, nếp suy nghĩ riêng của mỗi người tạo nên nét đặc trưng riêng của mỗi cá nhân trong cộng đồng. Đó chính là tính cách.

2014-09-14

Giá trị của lòng tự tin

                  Khi còn học phổ thông tôi đã ghi biểu ngữ: Thành công = Tự tin + Tài Năng + Phấn đấu lên trên góc học tập của mình. Tôi đã luôn tâm niệm điều đó. Tôi hiểu dù làm bất cứ công việc gì thì sự tự tin cũng la hết sức quan trọng. Ngoài sự hiểu biết, kiến thức, tài năng ... thì sự tự tin là điều quan trọng với mỗi người. Một sinh viên mới tốt nghiệp đại học, học vấn và tri thức đầy mình. Nhưng cô không có sự tự tin vì ít tiếp xúc với thực tế ngoài xã hội. Và tất nhiên cô ấy sẽ bị loại. Sự tự tin là lòng tin trong mỗi con người. Nó như ngọn đuốc không bao giờ tắt soi sáng cho bạn trên con đường phấn đấu và rèn luyện.
              Muốn có sự tự tin, trước hết cần hiểu biết sâu sắc chính bản thân mình. Hiểu rõ mình làm được gì và biết cần phải làm như thế nào để đạt được kết quả tốt nhất. 

Thơ tình tuổi ba mươi

 Ngoài đường dầm dập tiếng xe
Thế mà mình cứ im re ở nhà
Trông thì chưa đến lỗi già
Thế mà lại chẳng có người để yêu!

Giá trị nhân văn sâu sắc của phiên Chợ Tình Khâu Vai

                     Chợ tình Khâu Vai có lẽ là phiên chợ độc đáo nhất của không chỉ ở Việt Nam và cả trên thế giới. Nó trở thành một nét văn hóa truyền thống hết sức đặc sắc của đồng bào các dân tộc thiểu số ở Hà Giang. Từ việc cảm phục tình yêu chân thành và sâu sắc của đôi trai gái năm xưa. Họ đã cao thượng hi sinh tình yêu của mình để dân hai làng được trở lại yên bình. Máu và nước mắt của những con người vô tội không đổ nữa. Nhưng cuộc đời có thể chia đôi hai người họ, còn trái tim họ luôn hướng về nhau. Để rồi, mỗi năm họ hẹn gặp nhau một lần tại ngọn núi Khâu Vai hẻo lánh, hoang vu. Họ nhìn nhau cho thỏa lỗi nhớ, họ hỏi thăm nhau cho thỏa sự quan tâm, và họ khóc cùng nhau cho thỏa nỗi tủi hờn của những ngày tháng sống thiếu sự nâng đỡ của đôi cánh tình yêu. Rồi họ lại động viên nhau hoàn thành những nghĩa vụ và bộn phận trong cuộc sống riêng của mỗi người. Đó là những lời động viên vô cùng quý giá, một nguồn cổ vũ và sức mạnh to lớn cho cuộc sống hiện tại của mỗi người.